10 tháng 9, 2014

TRĂNG NON

Phạm Đăng Kiểm


Thẹn thùng trăng ngả vào quê,
Dập dềnh thao thức con đê đầu làng.
Sóng thì thầm, gió lang thang,
Vô duyên một bóng đò ngang động dòng.
Trời cao trong. Mắt em trong,
Lung linh, nhu nhú đôi vầng trăng non...

9 tháng 9, 2014

Cho tôi nán lại tuổi 20


Viết cho tuổi 20 của tôi sẽ qua nhanh trong vòng 1 năm nữa, để nhắc mình nhớ những điều cần làm và chưa làm. Hay viết cho bạn, cho ai đó, những người có tuổi 20 đã từng lạc lối…
Viết cho Tuổi Thanh Xuân rồi sẽ qua đi của chúng ta.

1. Tuổi 20 là thời điểm tốt nhất để yêu. Có người con gái đã cùng bạn đi từ 20-25. Phải biết trân quý… Ở tuổi đó các chàng trai có gì? Một nửa đang loay hoay tìm việc, một nửa vẫn còn ngồi ghế nhà trường, có đôi gã khờ dại phải làm lại từ đầu… Và hết thẩy – vẫn còn mê chơi. Còn phụ nữ, họ có tất cả, đủ đầy cả thể chất lẫn tâm hồn. Ánh mắt đủ trong trẻo, con tim đủ nồng thắm. Phụ nữ sẽ dành cho bạn thứ quý giá nhất của đời người: Thanh xuân. Những gì tươi đẹp nhất của người con gái đều đã dành cho bạn. Sau này, bất kể chuyện gì xảy ra, xin đừng làm cô ấy tổn thương.

6 tháng 9, 2014

Lọc thông tin



Thời buổi thông tin lan truyền nhanh hơn tốc độ ánh sáng. Chỉ một tin thôi, hàng loạt kiểu đưa tin và muôn vàn bình luận. Đọc tới đọc lui cũng chỉ có nhiêu đó thông tin. Đứng ở góc độ này ta thấy thế này, đứng ở góc ngược lại, ta sẽ thấy khác. Nhận thức ở mức này ta thấy vậy, nhận thức khác ta thấy không phải vậy.

Học yêu

  Em gái thương! Ngắt điện thoại với em rồi, vẫn thấy chưa yên lòng. “Mang tình yêu trong lòng là mang một gánh nặng.” Câu này đang vận vào em chăng.
Nếu tình yêu đủ lớn, em sẽ không thấy giận, buồn, thất vọng vì những điều em mong ở người ấy mà họ không có hoặc họ chưa biết cách thể hiện như em mong đợi.
Yêu một người đúng cách là chấp nhận con người họ, thích nghi với những cái ở họ chưa làm ta vừa ý. Đánh thức và khuyến khích những cái tốt, cái hay của họ, làm cho họ nghĩ tới cảm xúc của mình và mong muốn làm vui lòng mình. Chứ đừng cố gắng thay đổi họ, vì rất khó. Hãy để họ vì yêu mình mà tự nhận ra, tự thay đổi, sẽ dễ dàng cho cả hai.

3 tháng 9, 2014

Hoặc đứng trên đôi chân, hoặc chết. Không bao giờ quỳ gối!




Viết nhân kỉ niệm 100 năm khai trương kênh đào Pa na ma

Kênh đào Pa na ma khai trương vào ngày 15- 8- 1914, đúng ra phải viết bài và gửi đăng lên mạng vào ngày 15- 8 vừa qua hoặc chí ít cũng phải là trong vòng tháng 8 mới phải ,nhưng vừa rồi có vài việc bận nên không kịp hoàn thành bài viết đúng dịp. Hôm nay đã sang tháng 9, muộn rồi mà tôi vẫn muốn đưa đến bạn đọc vài ý tưởng có liên quan, vì sự kiện nước Pa na ma đòi được kênh đào từ tay nước Mỹ đáng để nhắc nhở và suy ngẫm lắm, không nói ra thì thấy tiếc…

2 tháng 9, 2014

TA YÊU NHAU TỰ BAO GIỜ EM NHỈ ?

Chiều chạng vạng, anh nhìn em sâu thẳm
Đôi mắt em như hút mất hồn anh?

Buổi chiều hôm đó anh hò hẹn
Em gật đầu - như nắng sớm trong anh?

 Hôm ấy dưới trăng mờ sương xuống
Tay trong tay đan xiết không rời ?

Là lúc hôn lên bờ tóc xõa
Thơm hương chanh thoảng gió mây trời ?

Trăng cô đơn ẩn mây làm bạn 
Chỉ hai ta má ấp môi kề ?


Dưới tán cây mưa rơi - mặc kệ
Ta hôn nhau chẳng biết đất trời !

"Khi tặng người khác bông hồng, trên tay bạn sẽ lưu lại hương thơm"


Một con tàu du lịch gặp nạn trên biển, trên thuyền có một đôi vợ chồng rất khó khăn mới lên đến trước mũi thuyền cứu hộ, trên thuyền cứu hộ chỉ còn thừa duy nhất một chỗ ngồi. Lúc này, người đàn ông để vợ mình ở lại, còn bản thân nhảy lên thuyền cứu hộ.