Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

24 tháng 4, 2020

BA BÀI THƠ NHỎ


BA BÀI THƠ NHỎ

Đỗ Thu Hằng



1.
Bụi trần đầy rẫy
Thế sự đổi thay
Nhiều lúc ngắm cây
Học điều lặng lẽ.

2.
Sen trắng thanh tịnh
Giữa lòng nhân gian
Một chút tĩnh mịch
Quên đời gian nan.

3. 
Yêu màu hoa cũ
Thương đài sen nâu
Thiền tâm đêm lạnh
Trôi đi âu sầu .



18 tháng 10, 2019

LỆ CHI VIÊN MÁU VẪN CHẢY


LỆ CHI VIÊN MÁU VẪN CHẢY

Nguyễn Văn Tuất

Năm trăm năm và còn lâu hơn nữa
máu vẫn còn tím bẫm Lệ Chi Viên
Dẫu muốn quên cũng không thể nào quên
Cái vết chém loang máu rợn chân trời

Bao thế kỷ gió cuốn đã qua rồi
Đầu ba họ vẫn không thôi gào thét
Máu vẫn chảy trong câu thơ tôi viết
Rơi ...từng giọt trên đất Lệ Chi Viên

Mũ áo cân đai làm thế thái đảo điên
Ngồi nhiếp chính là trái tim đen tối
Ôi! Thế kỷ ai đong đầy tội lỗi
Ngàn năm sau sao quên nỗi đau này

Thơ rất hay người bán chiếu Hồ Tây
Đẹp như trăng tròn lẻ ngày xưa ấy
Hồn thi nhân và câu thơ tan chảy
Anh hùng với giai nhân thành bảy sắc cầu vồng

Cầu vồng ơi! Ơi bảy sắc cầu vồng
Giông bão nào đã chém ngang bảy sắc
Máu đã chảy thành sông trên mặt đất
Sông cồn cào thức giấc trái tim ta

Trên ngai vàng ai dát ngọc phù hoa
Trái tim tối thành mây đem bão nổi
Sử sách nào đã ngàn năm nói tới
Khai quốc công thần thành tội phạm khi quân

Ba họ nào thành ba họ tội thần
Để cái chết làm hoen màu sử sách
Ta nhìn vào từng trang thơ Người viết
Hồn phiêu diêu quăn thắt mấy vương triều

Dẫu thời gian đã lùi lũi xế chiều
Ai cúi mặt nhìn về nơi xưa ấy
Có thấy chăng máu vẫn còn đang chảy
Xin một lần tạ lỗi Lệ Chi Viên

17. 10. 2019


18 tháng 1, 2019

A ĐAM SÔNG HỒNG

Phạm Phương Thảo



Chàng hạnh phúc hơn nhiều mỗi khi được ra sông
Nơi Bãi Giữa sông Hồng

Không phải là một ý thích kỳ quặc
Đơn giản là chàng đang hiện thực một khao khát tự do
Trở thành một A Đam trong chiều thu lộng gió...

Chàng đứng đó
Hai bờ vai hứng gió
Hai dải phù sa nâu đổ bóng xuống lưng trần
Sự thật phũ phàng là chàng thấy mình đẹp hơn
Ít nhất chàng tự thấy yêu mình hơn
Chỉ buồn khi cánh rừng nơi đầu nguồn
Xơ xác trên tóc chàng

Sự thật đang phơi bầy
Trần trụi như chính thân thể chàng
Kể cả những bí ẩn thầm kín bên trong
Khi nguoi ta không phải che giấu bất cứ sự giả tạo nào

Chàng ước ao
Giá mà được nàng nhìn thấy mình lúc này
Chỉ cần nàng nhìn thấy ta
Một A Dam đang đứng trước dòng sông đầy sóng

Dòng nước xiết đang oằn mình trong cơn lũ
Nàng bây giờ đang ở đâu ?
Hay một nơi tận cùng vũ trụ?
Chàng bỗng thấy mình đẹp hơn và cũng quyến rũ hơn
Niềm khát khao trào dâng như nước

Dòng lũ vẫn tràn lên
Con đường mòn trong cơn lũ gầm gào đang sói lở dưới chân chàng cùng đất đá, cát sỏi và phù sa
Và nước vẫn ào ạt dâng lên...
Một vẻ đẹp tráng lệ và đau thương trong ráng chiều rực đỏ

Chàng tự do cất lên tiếng hát
Một bài hát vang ngân bất tận tự xa xưa
Bài hát ngợi ca
tình yêu và cuộc sống

(Rút trong Chùm thơ về sông Hồng 2018)


16 tháng 1, 2019

GIẤC MƠ XUÂN

GIẤC MƠ XUÂN

Ai đã giấu

mùa đông trong áo lụa?
Bàng bạc sương
len lén đượm xuân thì
Ngày chẳng nắng
lá bàng nhen sắc đỏ
Hóa mặt trời
gọi những cánh thiên di.

Chợt ngơ ngẩn

heo may về chạm phố
Gió bâng khuâng đưa tiễn bước chân người
Dăm ba kẻ
nhặt tàn dư năm cũ
Thả xuống đời
bay phiêu lãng khắp nơi.

Chiều hò hẹn

hoàng hôn buông thật chậm
Con đường xưa dường rất lạ
không quen
À! Có phải khúc giao mùa đi vắng?
Nên cô đơn
nhòa môi mắt
nhũn mềm.

Đông thủ thỉ

xin ta vào ở trọ
Nhưng trần gian
hạnh phúc mãi buồn vui
Phải sống tốt thì mới còn hy vọng

Cháy lên đi!

Tạm biệt nhé!

Xuân cười.



18 tháng 10, 2018

NGÔI NHÀ CŨ

Đinh Tiến Hùng


Ngôi nhà cũ…
Cái gì cũng cũ:
Nhà gỗ bốn gian, mái xiêu xiêu…
Rêu nấm mọc bờ nghiêng viên ngói
Bàn ghế cũ…cái giường cũng cũ
Chạn bát ba ngăn lưới sắt tứ bề
Vườn tược cũ giống rau cũng cũ
Góc trồng hành, góc mấy cây ớt nhăn nheo
Căn bếp cũ từ lâu ọp ẹp
Mái lá cọ chẳng bao giờ dột nắng(*)
Bồ hóng vẫn đen như xưa…
Hàng rào nứa liêu xiêu mục nát
Gà tranh nhau qua lỗ hổng chân rào
Dàn su su xiêu vẹo…

Tình yêu cũ…
ngót bốn mươi năm…vẫn cũ
Ánh mắt cũ
Nụ cười cũng cũ
Một biển yêu thương, một thời nhung nhớ…
Chút giận hờn…thi thoảng chen ngang

Căn nhà cũ…có hai người cũng cũ
Sở thích chẳng giống nhau
Người xem Ti Vi
Người ôm máy tính
Đứa cháu ngoại chăm chơi thỉnh thoảng: Ngoại ơi!...

Ngủ một giấc qua đêm sáng dậy: Ngày mới.

04/10/2018
_______________

(*) Mái lá cọ chẳng bao giờ dột nắng: Mưa mới dột.



9 tháng 10, 2018

ĐÀ LẠT THU...

Phạm Thị Phương Thảo

Sáng nắng, chiều mưa, trưa mát
Và tối…có người hát đêm đông...

1 tháng 10, 2018

ĐÀ LẠT VÀ EM


Phạm Thị Phương Thảo

Áo sim tím
Khăn mây choàng Đà Lạt
Em dịu dàng xuống phố
Đón mùa sương...

Thu Đà Lạt
Người có về phố núi
Mưa giăng kín em rồi
Chiều Đà Lạt thân thương...

Đêm trắng sương
Cùng “ Tiếng gọi tình yêu”giai điệu Lương Tử Đức
Em lại hát bài ca về Mèo Vạc
Thương xứ núi ngày nào
Tam giác mạch trổ hoa...

Có người bạn mới hát bài tình ca cũ
Bập bùng ghi ta, vệt lửa nhỏ cháy lên
“Ai lên xứ hoa đào”
Trầm ấm giọng ca hiền...

Đêm
Chỉ còn lại Đà Lạt và em

Nghe tóc hát
Từng lọn buồn

Thu ủ chín cả em và Đà Lạt

(Trại viết Đà Lạt 28/9/2018)


28 tháng 9, 2018

KHÚC GIAO MÙA THẦM LẶNG

Vũ Thu Hương

Giọt nắng cuối ngày về trên phố
Sỏi đã hao gầy nhớ nhịp chân qua
Những hạt buồn rồi cũng nở thành hoa
Màu hoa tím rơi vào chiều hiu hắt

12 tháng 9, 2018

THU BUỒN...

Phạm Thị Phương Thảo

Thu chạm vào vai em
Chiếc lá bàng đẫm gió
Mắt thu buồn bỏ ngỏ
Xanh vùng trời ta qua...

30 tháng 8, 2018

RƯỢU BẮC HÀ CHẢY DÀI QUA EO BIỂN...

Phạm Thị Phương Thảo

Chiều Vũng Tầu ấm nồng như rượu
Mắt ai cười lấp lánh Bãi Sau
Rượu ngô Bắc Hà chảy dài qua eo biển
Trôi tận đỉnh trời, xa tít đèo mây...

Đêm Vũng Tầu gió biển cũng say say
Có cơn say nhu nhú đêm huyền ảo
Người chắt rượu thành thơ
Ta uống cạn cả mùa dông bão...

Vũng Tầu ơi
Mỗi ngày ta thêm bạn
Vũng Tầu nồng nàn hơn
Vũng Tầu đắm say hơn
Ta chắt thơ thành rượu...

Ngàn ngàn sóng thao thức cùng đêm
Mình hoá rượu Vũng Tầu
Cứ thơm ngọt trong nhau...

( PTPT- Vũng Tầu tháng 5/2017)


24 tháng 8, 2018

PHỐ NÚI LỤC YÊN

Phạm Thị Phương Thảo


Hai bạn gặp lại nhau sau 42 năm
(Tác giả bên trái)
Người đi tìm nhau
Thương “lời thề mắc cạn”
Ta đi tìm người
Núi uốn lượn chân mây...

22 tháng 8, 2018

ĐÊM PHỐ CỔ

Phạm Thị Phương Thảo
 

Những người đàn bà
Đôi khi hẹn hò
Chờ đợi nhau hồi hộp như tình nhân ngày cũ
Chỉ để nhìn thấy nhau và khúc khích cùng nhau...

27 tháng 6, 2018

TỪ NGÀY LẠC MẤT ANH

Nguyễn Thị Hạnh Loan

Từ ngày lạc mất anh
Tim em đầy cỏ dại

Em lạc về phía núi
Nỗi nhớ mọc thành rừng

Em lạc về phía biển
Nỗi nhớ hoá mênh mông

Em lạc vào khoảng không
Nỗi nhớ ùa tứ phía

Lạc vào mây vào gió
Lạc vào đò trôi sông

Lạc vào thời đã mất
Bỗng thấy mình vẫn trong

Mắt một thời vẫn biếc
Dáng một thời vẫn thanh
Biển một thời vẫn xanh
Em một thời vẫn anh...

22.6.2018.


ĐIỀU GIẢN DỊ


Nguyễn Thị Hạnh Loan

Đó không phải là bài thơ em viết cho anh
Mà là bài thơ em viết cho người khác
Người đến bên em khi tình anh phai nhạt
Và yêu em thật nhiều như anh đã từng yêu

Bởi anh ơi, thật giản dị một điều
Người đàn bà yêu trong vòng tay anh xiết lả
Người đàn bà yêu nhen tình trên đôi má
Và đôi mắt nàng từng sóng sánh bóng hình ai

Bởi ai vô tình đã nới lỏng vòng tay
Không thấy nàng kề bên vẫn rực hồng đôi má
Và mắt nàng vẫn đắm say khôn tả
Để câu thơ xưa thất lạc gót chân người

Anh đừng buồn vì bỗng có một ngày thôi
Câu thơ ấy đã dành cho ai khác
Mang hồn nương theo cánh chim trời phiêu bạt
Dắt lối em về bên gối mộng bình yên

Em tin trên đời tình yêu chẳng ngủ quên
Mà tại người không nhớ rằng cây khô luôn khát
Và sẽ đến một ngày lại ngát xanh sa mạc
Khi mạch nước sông ngầm vẫn tuôn chảy bao la..

Đêm 6/1/2016.
(Trích Hãy nói yêu khi hoa hồng nở, NXB Văn học 1/2017)


26 tháng 3, 2018

DU XUÂN TRÊN NÚI


Chân đèo Mận
Tác giả: Vũ Thu Hương

Ngày xuân trong như suối
Sáo đá hót vang trời
Rừng bắt đầu khép tán
Gió thì thầm lời yêu

Kìa em cô sơn nữ
Thả hồn theo tóc mây
Em như cánh rừng lạ
Hoang sơ đến đủ đầy

Dừng chân bên bản nhỏ
Nghe vó ngựa qua đèo
Hiện ra từ mây trắng
Tấu nhạc cùng thác reo

Bản dựa chân vào núi
Núi dựa vào chân mây
Hoa mạ soi đáy vực
Vàng trên thảm xanh cây

Bếp nhà ai đỏ lửa
Trâu nướng hương dổi cay
Váy nhung ôm áo cỏn
Em cười làm tôi say….

18.3.2018

8 tháng 3, 2018

CHÙM THƠ CỦA BA CÔ GIÁO

Nguồn: Nguyễn Xuân Diện


ĐỐI THOẠI LẠC LONG QUÂN VÀ ÂU CƠ
Trần Thị Lam


Lời nàng Âu Cơ

Lạc Long Quân chàng hỡi có hay
Biển nổi sóng và lòng em quặn thắt
Trèo lên đỉnh non cao để thu vào tầm mắt
Những sông núi biển bờ từng ghi dấu đôi ta.

7 tháng 3, 2018

KHAO KHÁT

KHAO KHÁT
Minh Triết



Xé toạc xống áo đoan trang em quẳng lại
Chân trần dò dẫm tới miền quên
Anh còn chờ đợi người lạc lối
Đón dìu em vào một cõi điên...

23 tháng 2, 2018

CHIỀU XUÂN

Nguyễn Thị Nga


Có một chiều xuân thật dịu dàng
Chim về làm tổ đón mùa sang
Bờ dâu xanh ngắt, triền đê nhỏ
Hồn xuân bừng tỉnh gọi nắng vàng.

Có một chiều xuân thật dịu dàng
Hội làng giục giã tiếng trống vang
Câu thơ ai thả say trời nước
Áo tứ thân căng đẹp ngỡ ngàng.

Có một chiều mưa giăng mênh mang
Đón anh sang trẩy hội với làng
Áo khăn xúng xính hờ khuy bấm
Mẹ cười khẽ dặn: nhớ ... " Hoa chanh".

Thấm thoắt chiều xuân ấy qua nhanh
Em về trong màu áo thiên thanh
Buồn vui nhen bếp hồng sưởi ấm
Bờ tre chim hót rộn lá cành.

Có một chiều xuân ấy - trong em.

22.02.2018.


14 tháng 2, 2018

XUÂN VỀ

Nguyễn Việt Trung


Xuân đã về qua sân
Đặt một chân lên cửa
Giục đào xuân đua nở
Giục bông cúc trổ vàng
Giục mềm chặt lạt giang
Giục xanh rờn lá bánh
Giục tình yêu ấm lại
Bên nhau chén rượu nồng
Thức cài vòng tay ôm


02.2018