Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng

28 tháng 9, 2018

NGƯỜI GIÀ CẦN GÌ?-(2)

Đinh Tiến Hùng


Hàng ngày trên đoạn đường không dài lắm người ta thấy một bà cụ khoảng gần 90 tuổi quảy đôi quang gánh lúc mấy mớ rau ngót, khi thì vài nải chuối, hoặc vài mớ rau ngải. Thấy cụ bán rau, có người mua rau của cụ vì cụ cũng như những người bán rau khác. Cũng có người mua rau của cụ để cụ bán chóng hết. Có người mua rau của cụ vì tình cảm dành cho người già. Cụ quảy đôi quang gánh đến chỗ đông người như nơi có hàng quán thì cụ ngồi nghỉ và bán rau. Cụ đi dọc con đường không dài lắm, vừa đi vừa nghỉ, gần đến trưa là bán hết rau vì cụ không có nhiều rau. Đối với người khác thì việc bán rau của cụ như đi bộ buổi sáng hay thư giãn nhưng với cụ thì đó là niềm vui. Niềm vui làm việc, vun trồng tắm tưới những luống rau từ mấy chục năm nay, cụ quen rồi. Rau đến lứa thì cụ thu hái đem bán và có tiền. Có câu “tiền không là gì, nhưng cần có tiền”. Hàng ngày cụ ra khỏi nhà là có tiền, tuy không nhiều nhưng có thể mua gì cụ cần và…để dành.

Cụ sống cô đơn?

Cụ ông đã mất. Cụ có người con gái lớn đã có gia đình. Cụ ở trong căn nhà mà hai cụ dựng đã mấy chục năm nay. Hàng ngày cụ chăm bón vườn rau, thu dọn nhà cửa. Cuộc sống như vậy là vui. Gia đình con rể, con gái cụ cách nhà cụ hơn một cây số. Thấy mẹ vườn tược vất vả lại còn phải đi bán rau, cô con gái nói với mẹ: “Mẹ không phải trồng rau bán rau nữa.”
Mẹ bảo:
- Mày kệ tao, tao làm quen rồi, không làm không chịu được.
Vợ chồng con rể, con gái có ý đón cụ ra ở cùng. Cụ bảo:
- Không! Nhà tao, tao ở.
Với cụ lời nói đơn giản, mộc mạc, chân quê. Đi bán rau lúc nghỉ gặp người quen, cụ kể lại câu chuyện rồi thêm “nhà bố mẹ là nhà của con, nhà của con không phải là nhà bố mẹ”. Thật rõ ràng và từng trải.
 Con gái cụ không muốn cụ bán rau vì có người nói đến tai chị: “Vợ chồng anh chị giàu có mà để mẹ chị hàng ngày phải đi bán rau không sợ người ta nói cho à.”. Nhưng họ có biết đâu cụ không muốn sống dựa vào con cái. Có lần chị gặp mẹ bán còn một nải chuối, chị bảo mẹ bán nốt cho con, mẹ chị nói: “Mày cầm về cho các cháu”. Chị trả tiền, mẹ không nhận, chị cứ trả, đưa cho mẹ 20 nghìn, mẹ chị trả lại chị 10 nghìn, chị không nhận. Cứ thế, cuối cùng chị nhận lại của mẹ 10 nghìn. Cuộc mua bán rất “sòng phẳng” nặng tình mẹ con.
  Anh chị thấy rằng cần tôn trọng suy nghĩ của mẹ, việc làm của mẹ, sự tự do của mẹ. Thỉnh thoảng anh chị biếu mẹ vài ba trăm nghìn, cụ nhận; Dịp lễ tết anh chị phong bì mừng tuổi mẹ 500 , một triệu, cụ nhận. Ai đó nói với cụ: Con cháu cho nhiều ít đều nhận.
 Thỉnh thoảng chị mua thức ăn khi thì gửi vào, lúc thì sai con mang vào hoặc chị đưa vào cho mẹ. Thỉnh thoảng anh chị sắp xếp cả nhà vào làm cơm ăn cùng mẹ, hoặc mời mẹ ra nhà anh chị ăn cùng các con, các cháu. Nhiều khi anh chị cho cháu vào nấu và ăn cùng bà.
   Cụ sống một mình mà không cô đơn vì con cháu luôn bên cạnh, mà cụ lại tự do vì cụ ở nhà của cụ.
….
Hàng ngày vẫn trên đoạn đường không dài lắm người ta thấy một bà cụ khoảng gần 90 tuổi quảy đôi quang gánh lúc mấy mớ rau ngót, khi thì vài nải chuối, hoặc vài mớ rau ngải…


28/9/2018

23 tháng 9, 2018

NGƯỜI GIÀ CẦN GÌ ?-(1)

Đinh Tiến Hùng



(Nhà của bố mẹ là nhà của con
Nhà của con không phải là nhà của bố mẹ)

 Bố già yếu ở quê, các con ở thành phố. Ba anh em trai bàn bạc: Mẹ mất, bố già yếu, giao cho anh cả đón bố ra thành phố ở cùng anh chị. Ông ngoài 80 còn đi lại được quanh nhà, việc vệ sinh cá nhân ông chưa phải nhờ ai, bữa cơm ông vẫn nhọn nhẹm được lưng bát cơm bát rau cùng ly rượu nhỏ.
 Ông ra thành phố được các con đưa lên gác hai. Căn phòng cụ ở có đầy đủ TV, tủ lạnh, đầu video, vệ sinh khép kín. Anh con thứ hai bảo:
- Chúng con đã bàn nhau đón bố ra ở với chúng con ngoài này để chúng con tiện chăm sóc bố. Bố ở căn phòng này thích gì bố cứ dùng: Xem TV, mở video, bố thích ăn gì đã có trong tủ lạnh, hoặc bảo anh chị con, các cháu mua cho. Bố tập thể dục, đi bộ ngay trong phòng hoặc hành lang tầng hai này. Bố không cần xuống tầng một vì khách ra vào mua hàng, rồi bụi bặm ngoài đường bay vào.

 Thời gian đầu ông xem TV chán thì mở video xem ca nhạc, xem phim; thỉnh thoảng thích ăn thì mở tủ lạnh xem có gì ăn, nhiều loại quả: cam sành, cam sen, quýt các loại,…mà ông ăn được mấy, người già nhu cầu ăn không nhiều vì năng lượng tiêu hao không lớn. Đến bữa lúc con, lúc cháu mang cơm lên cho ông. Thức ăn đầy đủ nhưng ông ăn được bao nhiêu, mang lên rồi lại mang xuống, cơm, thức ăn chỉ vơi đi tẹo. Mấy ngày mới ở, ông chăm tập thể dục như hồi còn ở quê. Ở quê ông đi vài vòng quanh cái ao nhà hoặc đến mấy nhà ông bạn cạnh đấy, tập mấy động tác thể dục dưỡng sinh là thấy người thoải mái. Nhưng ở trên căn gác “trọ” đi từ đầu này đến đầu kia cái hành lang ngắn hẹp ông thấy bí bách lắm.

 Ông nhớ tới bà, bà bỏ ông đi được 5 năm rồi. Ông bà sinh được ba trai một gái, nuôi chúng ăn lớn học hành có công ăn việc làm, lấy vợ lấy chồng cho chúng. Cả  bốn con ông đều ở ngoài tỉnh nay gọi là thành phố. Khi còn song toàn ông bà được “tự do” ăn ở thích gì được nấy, sáng tối ra vào việc ông việc bà nhẹ nhàng, xem TV thưởng thức quan họ, cả ông cả bà đều mê chèo, rồi thi thoảng ông bà vẫn … Nói “tự do” vì khi ông bà mới lấy nhau ở với bố mẹ thì đâu được tự do: Ra vào khép nép, ăn nói giữ gìn, việc gì cũng phải thông qua bố mẹ. Có con thì vất vả nuôi con ăn học khi thời buổi cả nước khó khăn vì chiến tranh, vì cơ chế chính sách kinh tế thời đó dẫn đến mọi người mọi gia đình đều “bình đẳng”: nghèo, nhà nào cũng nghèo, ai cũng nghèo, cả nước nghèo; rồi “chạy” việc cho các con khi thời buổi cái gì cũng tiền, tiền,…tiền…. Năm năm từ khi bà mất, ông giữ nhà cửa sạch sẽ, trồng mấy luống rau, nuôi vài con gà cho vui, tự nấu nướng cơm nước…Thanh thản.

 Dần dần ông tập thể dục ít đi, ăn ít đi, suy tư nhiều hơn. Ông thường mơ thấy bà, ông nhớ mấy ông hàng xóm, nhớ căn nhà của ông ở quê, nhớ thời ông còn nhỏ, nhớ bạn bè ông thời trẻ trâu, nhớ con sông quê, nhớ con đê bám dọc bờ sông, nhớ nhiều thứ lắm, nhớ bố mẹ ông,…

 Ông ăn với các con cháu một cái tết ở thành phố, rồi ông yếu dần…

 Ra thành phố ở được hơn một năm thì ông đi với bà. Các con ông làm ma cho ông rồi đưa ông về quê, thế là ông bà lại được ở bên nhau.

23.9.2018

19 tháng 9, 2018

NHẪN

Phụ tử nhẫn chi, tự toàn kì đạo
(Cha con biết nhịn, trọn vẹn đạo nhà)


Phu phụ nhẫn chi, linh tử bất cô
(Vợ chồng nhịn nhau, con trẻ không côi)


Huynh đệ nhẫn chi, gia trung vô hại
(Anh em nhịn nhau, trong nhà vô hại)


Bằng hữu nhẫn chi, kì tình bất sơ
(Bạn bè nhịn nhau, tình bạn không xa)


Hình giả nhượng bộ, canh giả nhượng bờ
(Đi đường nhường bước, làm ruộng nhường bờ)

1 tháng 9, 2018

KIỆT TÁC VĨ ĐẠI CỦA LÒNG VỊ THA

Hồng Tâm


Thuyền phó tàu Titanic tiết lộ bí mật vĩ đại giấu kín nửa đời người, phương Tây họ văn minh hơn chúng ta từ rất lâu!

18 tháng 2, 2018

ĐẠO NGHĨA VỢ CHỒNG CỦA NGƯỜI XƯA

An Hòa

Dịp cuối năm là khi gia đình sum họp, người đi xa ngóng
ngày về cố hương, người ở nhà cũng chờ dịp đoàn tụ.
Trong cái nao nức mong chờ ấy, người ta nghĩ nhiều về gia đình,
về tổ ấm, về gìn giữ những giá trị xưa, về đạo nghĩa vợ chồng…

8 tháng 8, 2017

Tìm hiểu các mốc thập niên trong đời người

Khổng-Tử đã kể lại các giai đoạn thành đạt của cuộc đời ngài như sau:
"Ngô thập hữu ngũ nhi chí vu học,
tam thập nhi lập,
tứ thập nhi bất hoặc,
ngũ thập nhi tri thiên-mệnh,
lục thập nhi nhĩ thuận,
thất thập nhi tùng tâm sở dục bất du củ"


(Ta tới mười lăm tuổi mới chuyên chú vào việc học, ba mươi tuổi mới tự lập, bốn mươi tuổi mới thấu hiểu hết sự lý trong thiên hạ, năm mươi tuổi mới biết mệnh trời, sáu mươi tuổi mới có kiến thức và kinh nghiệm hoàn hảo để có thể phán đoán ngay được mọi sự lý và nhân vật mà không thấy có điều gì chướng ngại khi nghe được, và bảy mươi tuổi mới có thể nói hay làm những điều đúng theo ý muốn của lòng mình mà không ra ngoài khuôn khổ đạo lý).


9 tháng 9, 2016

Vì sao Nhật Bản lại thành công? Giáo dục chính là nguyên nhân!



Nhật Bản không chỉ là một trong những quốc gia cường thịnh nhất châu Á, mà trên thế giới cũng đứng sau vài nước. Họ đã làm thế nào để tạo được chỗ đứng trên thế giới như ngày hôm nay? Chính là do thể chế giáo dục rất đáng học tập của đất nước này, chúng ta hãy cùng tìm hiểu tổng quan về phương thức giáo dục của họ.

1. Kiến thức đầu tiên phải học là lễ phép

24 tháng 2, 2016

Chúng ta đang bỏ quên ngôi chùa thiêng nhất

Nguyễn Quang Thiều

Chúng ta bắt đầu bước vào tháng Giêng, một tháng của lễ hội. Khi lễ hội Chùa Hương chưa khai mạc thì mỗi ngày đã có năm, sáu vạn khách. Có lẽ trong tháng này, rất nhiều người không còn tâm trí cho công việc cho dù họ vẫn đến công sở. Bao nhiều lễ hội, bao nhiêu đền chùa đang đợi họ. Nào lễ hội Chùa Hương, nào chợ Viềng, nào đền Đức Thánh Cả, nào đền Bà Chúa Kho, nào Bia Bà....


7 tháng 12, 2015

Quy tắc đối nhân xử thế trong cuộc sống: 4 tận và 4 không tận!

Tác giả: Theo Ntdtv 
 Dịch giả: Tâm Nguyễn


I. Cả đời cần ghi nhớ “4 tận”

1. Tận tận hiếu: Hết lòng hiếu thảo.
Đối với cha mẹ phải tận hiếu; Con người dù sang hay hèn, giàu hay nghèo đều do cha mẹ sinh ra, cha mẹ khổ cực cay đắng nhọc nhằn vỗ về nuôi dưỡng thành trưởng.
Người xưa nói “Bách thiện hiếu vi tiên” là có ý nói rằng trong trăm cái thiện thì chữ hiếu là đứng đầu. Hiếu là gốc của mọi đức tính, những lý do khác đều nằm ở trong ấy, hiếu là cái nôi làm người.

28 tháng 11, 2015

Lòng tham không đáy

Một vị thiền sư đi ngao du thiên hạ, khi đến một vùng núi nọ thì bị ốm nặng. Ông được một bà góa là chủ quán trà cứu và đưa về nhà chăm sóc.

Mặc dù không biết tung tích vị thiền sư, quán nghèo thưa thớt khách, không có tiền nhưng người phụ nữ vẫn tận tình chăm sóc và cứu chữa cho ông.
 

Phật gia sinh mệnh cảm ngộ: 20 điều đại tu dưỡng trong đời người

Dịch giả: Tâm Nguyễn

Điều Tu dưỡng 1: Tu dưỡng lớn nhất của đời người là khoan dung

Mỗi cá nhân một con người đều hy vọng mình là một người có phong độ trong đối nhân xử thế, đều mong rằng bản thân tu dưỡng thành những thói quen tốt. Vậy như thế nào gọi là tu dưỡng lớn nhất? Chính là khoan dung. “Nghiêm dĩ luật dĩ, khoan dĩ đãi nhân” – nghĩa là: “Lấy nghiêm khắc làm kỉ luật cho mình, lấy khoan dung rộng lượng để đối xử với người”, chúng ta đối đãi với người cần phải khoan hậu, cần phải bao dung, cho dù người khác đối đãi bạn tử tế hay không tử tế, bạn đều có thể bao dung, đây mới là tu dưỡng lớn nhất đời người của con người sinh ra trong cuộc sống này.


Dũng khí lớn nhất cảu đời người là tự mình nhận sai 

5 tháng 11, 2015

Bài học từ những câu nói



 Mỗi ngày đều nhớ kỹ và thực hành những lời này sẽ đem lại cho bạn một loại năng lượng thuần chính.

Một câu nói chân thực
1- Trân quý sinh mệnh, vui vẻ với cuộc đời.  


Hai câu nói thành tâm

1- Đừng để ngoại vật sai khiến tâm linh của mình.
2- Đừng để tiền bạc thay thế tình thân.


20 tháng 8, 2015

Đặc điểm của những nền giáo dục tiên tiến nhất thế giới

Giáo dục Việt Nam có những bước tiến rõ rệt dạo gần đây với một loạt các quyết định thay đổi.
Một trong số đó là giảm bớt các kỳ thi ở bậc tiểu học, các bài kiểm tra định kỳ chỉ dùng để kiểm chứng học sinh, không được dùng để so sánh thành tích rằng học sinh này giỏi hơn học sinh khác, không cho điểm học sinh mà chỉ ghi lời nhận xét. Việc thay đổi này đã làm giảm áp lực học hành lên học sinh rất nhiều.
Một thay đổi gần đây nhất là việc bỏ kỳ thi đại học đầy áp lực, thay vào đó là xét tuyển dựa trên kết quả thi tốt nghiệp THPT. Việc làm này được sự đồng tình ủng hộ của nhiều thành phần xã hội.

Tuy đã có những thay đổi tích cực, nhưng giáo dục Việt Nam vẫn cần phải học hỏi những nước có nền giáo dục tiên tiến nhiều hơn nữa. Chúng ta cùng điểm qua đặc điểm của một số nền giáo dục phát triển trên thế giới:

30 tháng 5, 2015

Thi học sinh giỏi ở Mỹ và luyện 'gà chọi' ở... VN


Từ cách chuẩn bị cho đến cách thi và lựa chọn học sinh giỏi của Mỹ thật khác xa cách làm ở VN hiện nay.
Con trai tôi du học ở Mỹ theo học bổng. Sau một năm học lớp 10 tại một trường trung học danh tiếng có 107 năm truyền thống của tiểu bang Georgia, cháu may mắn luôn giữ vị trí số 1 và được thày cô khen ngợi. Khi còn ở Việt Nam, cháu cũng là học sinh giỏi Anh Văn, học sinh giỏi Tin học, từng ở trong đội tuyển của quận, của TPHCM. Vì vậy tôi cũng muốn tìm hiểu thi học sinh giỏi ở Mỹ sẽ như thế nào.

Một buổi thi Olympic Toán quốc tế. Ảnh: Vnmath.com

Sự thật những tấm HCV Olympic Toán quốc tế của Việt Nam qua lời kể của nguyên Phó Chủ tịch FPT

Lê Quang Tiến

Sự phát triển của một người phụ thuộc hai yếu tố: di truyền và môi trường. Do các yếu tố di truyền nên người Việt Nam khó có thể ganh đua với người Mỹ trong các môn sức mạnh cơ bắp như chạy, nhảy... Nhưng với các môn thuần túy đầu óc và không cần đầu tư nhiều tiền thì có thể ngang ngửa như cờ, toán...

30 tháng 4, 2015

Chuyện chưa kể phía sau bức ảnh 'Hai người lính'


 Nguồn:Reds.VN

Họ là hai người lính ở hai bên chiến tuyến. Một người là bộ đội miền Bắc, người kia là lính thủy quân lục chiến của miền Nam.  

Cả hai cùng đóng quân tại vùng ranh giới Long Quang, xã Triệu Trạch, huyện Triệu Phong, Quảng Trị.
Trong một buổi chiều tạm yên tiếng súng, họ cùng choàng vai nhau chụp chung một bức hình kỷ niệm.
Khoảnh khắc này được ông Chu Chí Thành, phóng viên ảnh của Thông tấn xã Việt Nam (TTXVN), ghi lại vào thời điểm tháng 4-1973. Hơn 40 năm sau, tác giả bức ảnh đã cất công đi tìm lại nhân vật của mình...

Tấm ảnh lịch sử

19 tháng 4, 2015

4 câu chuyện cổ sâu sắc về lòng hiếu nghĩa và đức hi sinh

“Uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Tại Trung Quốc có từ thời nhà Tống (960 – 1279) cũng đã có câu thành ngữ này.

Đầu năm là dịp để ca ngợi truyền thống cổ xưa về việc coi trọng nguồn cội, nuôi dưỡng tình yêu thương và sự hòa thuận giữa các thành viên trong gia đình.
  Theo Khổng Tử, gia đình có tầm quan trọng đối với sự hưng thịnh của một quốc gia. Trong cuốn sách nổi tiếng “Kinh Dịch” có viết, “Gia đình ổn định thì quốc gia mới vững vàng.” Và “Kinh Lễ” có viết, “Các gia đình có nền nếp gia phong thì quốc gia sẽ được cai trị tốt.”
Nhiều điển cố điển tích được truyền lại qua các thời kỳ nói lên những quan điểm của người xưa về tầm quan trọng của gia đình và sự hòa thuận của gia đình đối với con người và xã hội. Dưới đây là một vài ví dụ trong số đó.